Những người hùng thầm lặng

Cập nhật 27/03/2020 - 19:07
Dịch bệnh bùng phát, giữa cảnh chen lấn, xô đẩy mua hàng hóa tích trữ và ý thức kém của một số công dân nơi đô thị phồn hoa thì vẫn còn đó, hình ảnh đẹp đẽ của những con người bình dị đang ngày đêm cống hiến vì đất nước và dân tộc.

 Chiến sĩ biên phòng trạm kiểm soát dịch Covid 19, đồn Y Tý – Bát Xát – Lào Cai.

Từ thời điểm dịch Covid 19 xuất hiện và bùng phát, Chính phủ cùng các Bộ, ban, ngành, cấp chính quyền địa phương và toàn thể nhân dân cả nước đã, đang nỗ lực hết mình để kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh. Nhờ sự vào cuộc khẩn trương, mạnh mẽ của cả hệ thống chính trị với những chính sách, biện pháp phù hợp bước đầu đã giúp kiểm soát và ổn định tình hình dịch bệnh. Trong công cuộc chống dịch gian nan đó, có những sự hy sinh thầm lặng, những hình ảnh mà nhìn vào thấm đượm xót xa xen lẫn niềm cảm phục lớn lao.

Giữa lúc dịch bệnh hành hoành, ai nấy đều lo ngại và tìm sự an toàn cho mình cùng những người thân yêu. Vẫn còn đó câu chuyện chen lấn, xô đẩy để mua hàng hóa, nhu yếu phẩm tích trữ. Từ những thùng mỳ tôm, mỳ gạo tới thực phẩm tươi sống, thậm chí cả những cuộn giấy vệ sinh hàng ngày. Rồi đến những chiếc khẩu trang, từ loại thông thường tới khẩu trang y tế được săn lùng, tìm mua ráo riết. Việc xếp hàng, chờ đợi để mua cho bằng được vài hộp khẩu trang đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Thậm chí, có một số người vì tư lợi cá nhân đã không màng tới sự an toàn của mọi người. Lợi dụng thời điểm dịch bệnh để sản xuất khẩu trang giả, làm ăn bất chính nhằm thu lợi nhuận về phía mình.

Con người đâu phải thánh nhân, lợi ích bản thân và sự ích kỷ âu cũng là điều cố hữu tồn tại ở mỗi chủ thể. Vào lúc gian nguy những yếu tố đó trỗi dậy và thể hiện ra bên ngoài cũng là điều dể hiểu. Nhưng đâu đó trên khắp nẻo đường dọc đất nước hình chữ S, vẫn có những hình ảnh, những câu chuyện phản ánh chân thực về cuộc sống khó khăn của những con người bình dị, sẵn sàng chịu mọi gian khó, cùng cả nước chung tay chống dịch.

Mới đây, hình ảnh cùng những chia sẻ về cuộc sống của các chiến sĩ bộ đội từ đồn biên phòng Y Tý, Lào Cai tại chốt dã chiến chống Covid-19 được đăng tải lên mạng xã hội nhận được hàng nghìn lượt tương tác, chia sẻ và bình luận.

Địa điểm đóng chốt của các anh không có điện lưới, không sóng điện thoại. Bao quanh chốt sương mù trắng xóa, quần áo, chăn màn, giầy tất lúc nào cũng ẩm ướt, có mùi hôi. Thức ăn thường là cá khô, lạc rang, thịt hộp. Chưa kể, những ngày mưa gió, sương mù liên tục, củi ướt nên đành úp tạm mì tôm cho gọn.

Không những vậy, quá trình vận chuyển nước sinh hoạt vô cùng vất vả. Từ nơi dựng nhà bạt xuống suối cũng hơn 1 km đường ngoằn ngoèo dốc ngược, mỗi chặng xuống lên cả tiếng đồng hồ, chỉ xách được can 20 lít nước.

Cán bộ, chiến sĩ ăn mỳ tôm tại trạm chống dịch.

Dù khó khăn, khắc nhiệt như vậy nhưng trước tình hình diễn biến phức tạp của dịch Covid-19 cũng như theo sự phân công của đơn vị, những chiến sĩ mang quân hàm xanh nơi miền biên viễn vẫn luôn hiên ngang, chắc tay súng, vững niềm tin. Những cống hiến thầm lặng của các anh không phải ai cũng biết, cũng thấu hiểu nhưng nó mang đến ý nghĩa lớn lao cho toàn thể nhân dân và cộng đồng.

Nơi biên giới là vậy, khu vực thành thị công cuộc chống dịch cũng không kém phần cam go. Còn nhớ, mới đây, cộng đồng mạng chia sẻ loạt hình ảnh được chụp tại khu cách ly ở ký túc xá Đại học quốc gia TP.HCM. Cụ thể, những tình nguyện viên, đội hậu cần ở đây tranh thủ chợp mắt với cảnh nằm ngoài trời, lấy chiếu thay mền sau những ca làm việc. Hình ảnh này khiến mọi người thêm khâm phục, biết ơn sự hi sinh của họ trong thời điểm cần sự đồng lòng. Một hình ảnh chạm đến trái tim của bất kỳ người xem nào vì nó đã nói lên sự hi sinh thầm lặng của các chiến sĩ và những tình nguyện viên đang cùng cả nước chống dịch.

Giấc ngủ tranh thủ của những tình nguyện viên tại khu cách ly ký túc xá Đại học Quốc gia TP.HCM - Ảnh Internet.

Trở lại câu chuyện gây ồn ào suốt thời gian về sự ích kỷ của một số cá nhân thì những hình ảnh này sẽ khiến nhiều người thức tỉnh khi thấy những người vì bảo vệ cộng đồng mà bất chấp gian khổ. Và có lẽ những hình ảnh đó sẽ đánh động mạnh mẽ tới lòng biết ơn. Và nhắc lương tri mỗi người chúng ta mãi không bao giờ được quên những nỗ lực, hi sinh của bao con người vì cuộc sống bình yên, an lành trong trận chiến cùng dịch bệnh.

Nói đến đây, tôi chợt nghĩ tới những lời trong bài hát “Một đời người, một rừng cây” của Nhạc sĩ Trần Long Ẩn:

‘‘Khi nghĩ về một đời người

Tôi thường nhớ về rừng cây.

Khi nghĩ về một rừng cây

Tôi thường nhớ về nhiều người ...

Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng,

Gian khổ sẽ dành phần ai?

Chân lý thuộc về mọi người,

Không chịu sống đời nhỏ nhoi.

Xin hát về bạn bè tôi,

Những người sống vì mọi người.

Ngày đêm canh giữ đất trời

Rạng rỡ như rừng mai nở chiều xuân".

Vâng, có lẽ những ca từ chân thành mà mộc mạc trong bài hát đ  thay lời cho những cảm xúc đang trào dâng trong suy nghĩ của tôi lúc này. Cuộc sống là tiến trình phát triển và vận động. Trong tiến trình ấy, đan xen những điều tốt đẹp và chưa tốt đẹp, những sự phát triển và những mặt tồn tại. Nhưng dù ở đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào thì tình cảm con người với con người, trách nhiệm với cộng đồng sẽ vượt lên tất cả và sáng soi mãi về sau.

Và những tháng ngày chống dịch Covid 19 ấy, những hy sinh âm thầm của những người nhỏ bé mà vĩ đại sẽ luôn được khắc ghi trong lòng mỗi người dân đất Việt.

Xin cảm ơn thật nhiều - Những người hùng thầm lặng.

Theo Tạp chí Sở hữu Trí tuệ và Sáng tạo - Đức Huân

Link gốc