'Sống như bạn đang ở sân bay' và triết lý thời gian là hữu hạn

Cập nhật 02/10/2019 - 06:11
Lăng kính cuộc sống của mỗi người đều khác nhau, không có đúng sai, bởi điều quan trọng nhất là bạn đã sống thật vui, và không để phút giây nào hoài phí. Với tác giả trẻ Cúc T. trong tác phẩm "Sống như bạn đang ở sân bay", cô thấy mình sống trọn vẹn nhất khi ở... sân bay.

Tác giả trẻ Cúc T. bên tác phẩm của mình. 

"Sống như bạn đang ở sân bay" - Đó là lúc hàng chục chiếc biển báo giờ và loa phóng thanh liên tục nhắc nhở để bạn nhớ rắng: “Thời gian của mình là hữu hạn”.

Khi cuộc sống đặt ra một “deadline” tính bằng giờ, bằng phút, bạn mới bớt tham lam và buộc mình phải chọn: Tôi sẽ dành chút thời gian ít ỏi này để trao cho người thân một cái ôm thật chặt, một cái nắm tay ấm áp…

Chỉ đơn giản là bày tỏ yêu thương, nhưng chúng ta nhiều người đã lãng quên khi được ở bên cạnh nhau mỗi ngày.

Và sân bay đâu chỉ có bịn rịn chia ly, ngậm ngùi từ biệt. Ở đó còn có những chuyến đi với nhiều bất ngờ mới mẻ đang đón đợi mình ở phía trước, chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy niềm vui ngập ngời trong tim…

Trọn vẹn dường ấy, sao mình không sống như thể đang ở sân bay, mỗi ngày?

Đối với tác giả, những ai chần chừ, do dự, nên thường xuyên lui tới sân bay. Đó là nơi bạn cảm nhận rõ nhất câu nói “thời gian là hữu hạn” - thứ có khả năng đẩy người ta đi về phía những quyết định.

Vào những lúc bị dồn đuổi đến chỗ phải chọn lựa, thật hạnh phúc khi thấy đa số người ta chọn cách “làm một điều gì đó đáng nhớ”.

Cúc T. là một tác giả trẻ, xinh đẹp, giỏi giang, trải qua nhiều công việc như: chuyên viên truyền thông, giảng viên, biên tập viên… nhưng chỉ theo đuổi một “sự nghiệp” duy nhất mang tên “Hạnh phúc”.

Tác giả Cúc T. có cách nhìn mới mẻ về cuộc sống qua những trải nghiệm du lịch khắp thế giới. Trong đó, quyển sách "Sống như bạn đang ở sân bay" chính là những chiêm nghiệm mà cô đã trải qua và viết lại.

"Được dạy hãy luôn cố gắng, nhưng với tôi, đôi khi buông bỏ còn cần nhiều sức mạnh hơn cả sự theo đuổi. 

Được hướng dẫn làm việc có kế hoạch, nhưng tôi nhận ra học cách đối mặt với những thứ ngoài kế hoạch còn cần thiết hơn.

Được khuyên 'một nghề cho chín' nhưng tôi lại tìm thấy niềm vui trải nghiệm 'chín nghề'.

Mọi người nói về 'bảo mật thông tin', tôi lại cho rằng dám phơi bày cuộc sống của mình như một cuốn sách mở mới là hạnh phúc.

Người ta mở trường, viết sách dạy cách luyện trí nhớ, tôi thấy buồn vì mình chưa học được cách quên.

Mẹ bảo thận trọng, tôi lại muốn tin người cho đến chết..."

Vi Nguyễn

 

 

* Nội dung được thực hiện theo ĐKKD của C.A.M Media.